Full clip Phạm Thị Anh Đào 2k5 bị bạn trai địt BDSM vú to body nuột chuẩn dáng cực phẩm
- Uhm, không có đâu em, do cô lúc nào cũng lao đầu vào sách vở mong sao có ngày như ngày hôm nay, rồi freetime thì cô lại đi làm thêm,nên cô cũng không muốn quan tâm đến mấy chuyện yêu đương em à! - Vậy là cô chưa có người yêu thật hả cô? – Tôi hỏi bằng 1 giọng vui mừng ra mặt. - Gớm làm gì mà em thấy cô chưa có người yêu cái mặt nhìn tươi như hoa thế kia, bộ muốn cô của em ế suốt đời à? Thế em có anh trai hay ai giới thiệu cô đi! - Dạ đâu có đâu cô? Hì hì, em nào muốn cô ế đâu, mà cô có muốn ế cũng khó à! Em có 1 anh trai, làm giám đốc cty bảo vệ nhưng ảnh mới lập gia đình rồi. Tiếc quá không có ai làm mai cho cô rồi! (Có cũng không ngu mà giới làm mai đâu cô, em muốn cô là của riêng em cơ! – Tôi nghĩ thầm). Ủa mà trước h cô chưa yêu ai sao cô? - Năm lớp 12, cô có quen 1 anh cùng lớp, hai đứa yêu nhau cho đến năm đầu ĐH, vì yêu cô mà anh ta chấp nhận theo nghành sư phạm cùng cô để hai đứa không phải xa nhau. Nhưng có 1 chuyện xảy ra vào đêm noen khiến cho cô và người ấy buộc phải chia tay…. Không khí như chùng xuống, cô im lặng và mắt nhìn về lơ đãng như đang sống lại cùng ký ức… - Thực ra việc đau lòng đó, cô không muốn kể. Nhưng hôm nay gặp em cô cảm thấy như rất thân thiết, nên cô mới nói. Đêm hôm đó anh ta chở cô đi chơi trên chiếc xe đạp mà ngày xưa hai đứa vẫn tung tăng đến trường, hai đứa dạo qua khắp phố phường. Được một lúc thì anh ta than đau bụng, đúng lúc xe chạy về gần dãy nhà trọ của anh ta, vì thế nên hai đưa quyết định ghé phòng anh để anh nghỉ cho bớt đau rồi đưa cô về… (Kể đến đây tôi thấy mắt cô bắt đầu đỏ, tôi tính lên tiếng cắt ngang câu chuyện để cô khỏi đau lòng nhưng cô đả tiếp tục…) Về đến phòng, bỗng dưng anh ta ôm chầm lấy cô và trao cho cô nụ hôn say đắm, sau đó bàn tay anh ấy bát đầu di chuyển đến những nơi khác trên người cô, cô như bừng tỉnh, vùng ra tát cho anh ta 1 cái và vùng chạy ra đường. Mặc cho đêm noen sương xuống lạnh, cô cứ đi lang thang với hai dòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt… Nói đến đây mắt cô đã bắt đầu ngân ngấn nước, tôi đành phải tìm cách lảng câu chuyện sang chỗ khác để cô khỏi đau lòng.