FWB 2k5 lần đầu thử trò BDSM mới vừa bị nhét đít nước lồn đã trào ra ồ ạt không thể kiểm soát Part 2
Chị rụt cả người, hoảng hốt quay phắt lại : « Cậu Lâm ! làm gì vậy ?... » Lần này thì người phạm sai lầm là chị. Vì khi quay lại, toàn thể bộ ngực dễ yêu chị đã phơi ra trước mắt tôi. Chiếc áo sơ mi màu trắng có thêu hoa xanh đỏ của chị ướt dính vào người, làm lồ lộ ra đôi vú tuy không lớn nhưng căng tròn tuyệt đẹp, với hai núm tròn tròn nhú lên khiêu khích dưới lớp vải như mời mọc bàn tay tôi bóp thử… Tôi xô chị lưng ép vào tường, đưa hai tay đỡ lấy hai bầu vú chị : - Thật em không ngờ chị Hạnh đẹp như vậy ! Chị dãy dụa, buộc tôi phải dùng toàn bộ sức mạnh của đứa con trai hai mươi bốn tuổi để ôm giữ lấy chị. Bây giờ thì không cần chị lên tiếng nhờ giúp cởi áo, tôi vội vã, thô bạo, cởi toạt chiếc áo sơ mi trắng thêu hoa xanh đỏ… rồi đẩy ngược chiếc áo nịt ngực ướt lên. Đôi vú ngon lành của chị Hạnh nhảy bật ra ngoài ! Chị thét lên : « Đừng mà Lâm ! …» Rồi, trong khi tôi buông lỏng tay ôm để cúi xuống hít ngửi mùi thơm da thịt bộ ngực trần của chị, chị bất ngờ dùng toàn bộ sức lực còn sót lại để xô tôi ra… rồi bỏ chạy. Tôi chỉ chụp lại được một vạt áo… Một tiếng « rẹt », chiếc áo sơ mi rách bị xé ra khỏi người chị ! Trên thân chị chỉ còn lại mỗi chiếc áo lót đã tuột dây, không che được nữa đôi vú đang phập phồng run rẩy. Chị đưa hai tay ôm che lấy ngực, loạng choạng chạy tiếp ra phòng khách. Còn cách cửa ra vào độ ba bước thì chị bỗng dừng lại. Tại sao lại dừng ? Tôi không hiểu. Chị kiệt sức hay chỉ vì không muốn chạy tiếp ra đường trong tình trạng lõa lồ ? Chị đứng yên trong bóng tối, quay lưng về phía tôi, thút thít khóc. Tôi lặng lẽ bước đến ôm chị từ phía sau. Người chị run lên bần bật. Không nghe chị nói gì, tôi cho tay vòng lên phía trước gỡ hai bàn tay chị đang che ngực ra rồi nhẹ nhàng xoa xoa hai đầu vú. Chị Hạnh kêu "hứ" một tiếng rồi lại khóc thút thít… nhưng không phản ứng, để mặc cho tôi muốn làm gì thì làm. Hai núm nhũ hoa được yêu từ từ cương cứng lên dưới bàn tay tôi… Không nghe chị phản ứng, tôi làm tới, nắm vai bắt chị xoay người lại. Chút ánh đèn dầu vàng vọt từ bếp chiếu lên bộ mặt còn hoảng hốt của chị Hạnh, đôi mắt còn đẫm lệ mở to nhìn tôi, môi run run như muốn nói gì mà không dám nói.