Rau Tinder 2k7 bướng bỉnh . Bảo em tự nhún em bảo
”, “Anh Hai đụng thứ dử rồi! ”,” Mẹ, oánh chết mẹ nó đi anh Hai”,… Tôi cũng chả rảnh mà ngồi đó nghe mấy thằng oách con tán xàm, hùng hổ xô ghế đứng dậy, tôi quay lưng tính bỏ lên lớp thì lại nghe cái giọng oanh vàng vang lên: - Anh ơi, bỏ đi. Trưa đi cổng sau về nghen anh. Em thấy anh hiền em mới khuyên thật lòng đó. - Em yên tâm đi. Anh không sao đâu! Nói xong tôi bỏ đi thẳng mặc cho con nhỏ đang nhìn tôi như thể tôi có cái gì đó lạ lẫm lắm không bằng. Mịa nó, ra khỏi cái trường này thì ông còn sợ thằng nào con nào nữa chứ? Có chăng thì ông sợ ông già ông thôi! Không cần em phải khuyên nhủ anh đâu cưng! …. Hùng hổ bước vào lớp, vừa đi vừa nghĩ cách trưa nay tính sổ thằng nhãi ranh kia sao cho êm gọn thì tôi nghe 1 tiếng thét chói tai “á…á. á. á. á”, liền sau đó là 1 cảm giác có cái gì đó mềm mềm đập vào lưng nóng hổi. Và cái vật đó nó nằm im sau lưng tôi khoảng chừng 2 s thì bộ não tôi kịp nhận ra đó chính là 2 trái tuyết lê của nhỏ nào đó vừa dộng thẳng và. Hứng chí đứng im tận hưởng cái cảm giác êm ái, mềm mại đó được khoảng 30s thì tôi lại nghe 1 tiếng hét nữa vang lên, và lần này thì còn chói hơn cả lúc nãy: - Á.