Múi mít Gymer Quận 4 mông to nứng bím rên la sướng lồn cưỡi ngựa dập anh như máy khâu làm anh xém trớ
Nghĩ là làm, tôi nhẹ nhàng tiến sát cửa VP, chợt thấy cô tôi hơi chột dạ. “ Sao hôm nay cô mặc đồ tây mà không mặc áo dài ta? Nhất là hôm nay lại là thứ 2 nữa! ” Nghĩ là vậy, nhưng mặc kệ, cô mặc gì kệ cô hù phát đã. Nhắm mắt lại, 1, 2, 3… tôi từ từ đưa bàn tay tôi ra đập nhẹ vào bờ vai của cô. “ Hù! ” “Á.. á.. á. á. á. á. á. á”, tiếp theo chuỗi “á” điếc tai đó, bỗng nhiên tôi thấy Trời đất như tối sầm lại, nhìn lại thì ra là 1 cái ki rác bay vào mặt tôi sau đó là cái giọng mang hơi chất dấm hóa học vang lên: - Con làm cái gì vậy hả? Có biết ở cái tuổi của cô rất dễ lên tăng xông không hả? Đi từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác, tôi chưa kịp tỉnh ra thì nghe cái giọng hóa học đó lại vang lên: - Con giỡn ác lắm nha, con tên gì, học lớp nào để cô báo với GVCN con, chứ con như vậy là không được. Nghịch ngầm không à, lớn rồi! “Chết mẹ con rồi! Hix, chỉ tại cái tội lanh cha lanh chanh không thèm dòm kỹ, đụng ngay mụ lao công nổi tiếng chua chát nhất cái trường này! Đời con tàn rồi má ơi. Củng hên là bà không nghĩ mình có ý nghĩ xấu tính sàm sỡ bả chứ không thì chắc bỏ trường mà đi tu quá.