[Siêu Phẩm] Genz dâm điên... Trúc Liên 2k8 bị người yêu huấn luyện tát vú nhéo ti mạnh bạo làm em nứng tột cùng mặt thoả mãn nước ra như suối Part 1
– Giọng nhõng nhẽo của nhỏ vang lên. Mặc cho trái tim đang nhảy theo điệu nhạc Disco trong ***g ngực, tôi khẽ gỡ bàn tay nhỏ ra rồi quay lại nhìn nhỏ bằng ánh mắt trìu mến… - Hồi đầu năm mới vào học em có nghe tụi nó bàn tán về anh nhiều, mà em không ngờ anh lại dễ thương vậy chứ! Em nghe tụi nó bảo anh giàu anh chảnh lắm, mà em thấy anh đâu có chảnh đâu. Mà anh cũng gớm nhỉ, mới lớp 10 có laptop rồi. - Đâu có đâu em! Anh dễ thương hơn tất cả các loại dễ thương ấy chứ! Hihii. - Khiếp xạo quá đi à! Dễ thương mà xém đánh con người ta nhập viện vậy hả? – Nhỏ vừa nói vừa đưa tay di di vào trán tôi. – Mà máy anh có film gì coi không? Tính hí hửng bảo với nhỏ là ổ cứng anh lưu chật film không là film, nhưng sực nhớ ra là toàn film heo không, lỡ nhỏ đòi coi thì chết nên tôi đành ngậm miệng lại. Sực nhớ ra hôm bữa có tải giúp bà chị bộ film Hàn Quốc gì đó, tôi quay lại hỏi nhỏ: - Máy anh h chỉ còn 1 bộ film Hàn Quốc hôm bữa down cùng bà chị, em có muốn xem không? - Dạ được anh. Đúng film em thích. Hihihi. Ngán ngẩm quay qua cái máy tìm bộ film hôm bữa mở lên cho nhỏ xem, tiện tay kéo luôn cái ghế nhựa đưa cho nhỏ ngồi xuống, tôi lặng lẽ nằm dài ra bàn say sưa ngắm nhỏ. Mà cái con nhỏ này, dám chừng bắt nó nhịn ăn để xem film nó cũng chấp nhận quá. Ai đời ăn cơm thì gượng gạo như kiều bị ai ép buộc vậy mà đến lúc xem film thì mắt sáng rỡ, ngồi chăm chú xem như kiểu trời có sập xuống nhỏ cũng không biết vậy… Tôi thì đặc biệt chúa ghét mấy bộ film tình cảm lâm ly bi đát kiểu đó. Tôi chỉ có 1 là film heo, 2 là film hài Châu Tinh Trì. Vì vậy nên lúc đó đối với tôi như là bị tra tấn, ngồi nghe mấy cái câu tình cảm nhão nhoét thoát ra từ mỏ mấy cái thằng Hàn Quốc mà tôi muốn đấm vào cái màn hình dễ sợ. Biết vậy hồi nãy tôi không mở cho xong, giờ nằm ở thế kẹt, đành lòng ngồi nghe mà mắt thì để đi đâu đâu…. Các cụ thường nói “tức nước thì vỡ bờ”, tôi cũng vậy, bị cái tụi nó tra tấn riết khiến tôi suýt chút nữa nổi điên lên bay vào mà cấu xé cái máy cho bõ tức. Ráng dằn lòng xuống để không phải bay 18 chai của ông già, tôi lặng lẽ đứng dậy, tính bỏ ra ngoài ngồi.