Chủ tịch công ty này hơi tốn gái
“Anh làm sao nỡ đụ chết em! Anh còn muốn đụ em vài chục năm nữa! ” Thành Tấn cười dâm, chẳng giống cậu nhóc mười ba tuổi chút nào. Cậu dạng chân, chẳng thèm để ý con cặc nửa mềm nửa cứng lủng lẳng, vẫn nhỏ giọt tinh trùng. “Đáng ghét! Người ta là mẹ kế của anh đấy! ” Thanh Nhàn lấy khăn ướt lau tinh trùng trên mặt và ngực, không nhịn được mà làm nũng. Thành Tấn như gã đàn ông trung niên háo sắc, vươn tay bóp mông tròn trịa của Thanh Nhàn qua lớp vớ đen, cười dâm: “Mẹ kế? Trên đời này có mẹ kế nào để con trai bắn tinh vào miệng? Tối qua trên giường em đâu có nói thế! Ai là người kêu anh ơi, anh ơi, em không chịu nổi nữa…” Phải công nhận, Thành Tấn thanh tú nữ tính, bắt chước tiếng rên của đàn bà đúng là số một, khiến Thanh Nhàn như sống lại cảnh tối qua bị cậu đụ đến trắng mắt, thần trí mơ màng. Cô không nhịn được vỗ đùi cậu, khiến hai bầu ngực căng tròn như muốn bật ra khỏi áo tang, chuỗi ngọc trai ở xương quai xanh càng tôn lên làn da hồng hào. Con cặc vừa mềm của cậu lại cương lên, như con thú hồng hoang tỉnh giấc, muốn uống cạn mật ngọt trong lồn mẹ kế!