Bố chồng ơi! Bố làm con sướng quá
“Em có con của anh rồi hả? Tốt lắm, giờ em là mẹ của con anh. ” Hắn cười nhếch, ép cô quan hệ thêm, vuốt ve bụng cô trong lúc đụ, thì thầm: “Con anh sẽ bú vú em, giống anh bây giờ. ” My im lặng chịu đựng, tiếng “ứ ứ” giờ lẫn với nỗi đau thể xác – thai nhi làm cô mệt mỏi, ốm nghén triền miên. Cô nghĩ đến phá thai, nhưng hắn đe dọa sẽ công khai nếu cô làm vậy, và My sợ hãi, không dám đến bệnh viện. Cuộc sống của My thay đổi hoàn toàn. Cô nghỉ việc ở tiệm trà sữa, chuyển về quê sống một mình, bụng ngày càng to. Hàng đêm, cô nằm ôm bụng, cảm nhận đứa con giãy đạp, vừa ghét vừa thương – nó là kết quả của sự cưỡng bức, nhưng cũng là một phần cơ thể cô. Hắn thỉnh thoảng tìm đến, đụ cô khi bụng đã lùm lùm, cười khoái trá: “Em dâm hơn khi mang thai, lồn em chặt và ướt hơn. ” My vẫn chỉ rên “ứ ứ”, chấp nhận số phận, nhưng sâu thẳm, cô hận hắn và hận chính mình vì đã không kháng cự mạnh mẽ hơn. Đứa con chào đời sau 9 tháng, một bé trai giống hệt hắn, và My nuôi nó trong nghèo khó, làm mẹ đơn thân với nỗi ám ảnh vĩnh viễn. Tiệm trà sữa giờ chỉ là ký ức đen tối, và mỗi lần ngửi mùi trà sữa, My lại run rẩy nhớ về buổi chiều định mệnh ấy. Cuộc sống của My giờ đầy bóng tối, nỗi lo mang thai đã thành hiện thực, và cô nghiện sự im lặng chịu đựng ấy theo cách riêng, như một lời nguyền không lối thoát.