Vụng trộm địt mẹ kế lồn hồng hấp dẫn trong bếp
Cô ngồi xuống bàn xoay. Khối đất sét nằm đó, lạnh, ẩm và vô tri. Cô đặt tay lên. Lòng bàn tay mềm mại của cô áp vào bề mặt trơn trượt, mát rượi. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi đất ngai ngái xộc thẳng vào khoang mũi, một mùi hương của sự khởi đầu, của sự hình thành. Nó làm cô thấy bình yên. Cô bắt đầu nhấn bàn đạp. Bàn xoay bắt đầu chuyển động, tiếng “ro ro” đều đều như một câu thần chú. Hai bàn tay cô bao lấy khối đất, những ngón tay thon dài bắt đầu làm việc. Chúng không chỉ tạo hình. Chúng đang cảm nhận. Cảm nhận sự phản kháng của đất, sự mềm mại khi có nước, và sự biến đổi chậm rãi dưới áp lực. Môi cô khẽ mím lại. Toàn bộ sự tập trung của cô dồn vào khối đất đang lớn dần, méo mó, rồi lại tròn trịa dưới tay cô. Cô đã quên đi chính mình. Và đó là lúc cơ thể cô bắt đầu lên tiếng. Để nhìn rõ hơn, cô cúi người xuống, ghé sát mặt vào khối đất đang xoay tròn. Chiếc váy rộng đã làm tốt nhiệm vụ che giấu của nó. Nhưng cổ áo, theo trọng lực, đã trễ xuống. Chỉ một khoảnh khắc. Nhưng một khoảnh khắc là quá đủ.