Tổ trưởng đi kiểm tra nhà máy bị cưỡng hiếp
Sao hỏi ngốc thế? – Cô lại bảo tôi ngốc rồi. Ngốc hay không thì có liên quan gì đến cô không? – Hihi… Em xin lỗi, em trêu thế thôi. Đừng có tức đấy nha! – Ai thèm tức với con gái làm gì. Mà có chuyện gì sao cô lại gọi tôi vậy? – Em hôm nay không có xe, anh cho em đi nhờ về kí túc xá được không? Phong hơi bối rối vì lời đề nghị này, anh không ngờ có ngày lại được đưa Bảo Ngọc về. Làm sao có thể từ chối. Được, mà gì chứ cái chuyện giúp nhau thì từ xưa anh luôn nổi tiếng là giúp người rồi. Nhưng Phong nhìn xuống con xe đạp cà tàng của mình thì anh thấy hơi ngại, nó không phù hợp lắm với cái vẻ đẹp của Bảo Ngọc. Như biết được ý nghĩ của Phong, Bảo Ngọc liền nói trước để anh đỡ ngại: – Nếu anh ngại thì em đi bộ hoặc gọi xe ôm về cũng được. – Không phải tôi ngại cái đó đâu. Tôi ngại… – Anh ngại cái xe đạp chứ gì? – Hihi… Uh. – Em là sinh viên nghèo phải đi hát kiếm thêm tiền lo cho cuộc sống nên làm gì được đi xe máy hay ô tô mà anh phải ngại điều đó. Ngọc nói xong cô vô tư ngồi vào yên sau của chiếc xe đạp mặc kệ Phong cứ tẩn ngẩn đứng nhìn.