Món quà đặc biệt dành cho cha dượng yêu quý
– Hihi… Hát hay đến nỗi có người không bỏ một buổi nào để đến nghe. Không ngờ mình có fan ruột cơ đấy. Nhưng fan này nhát quá. – Cho dù bất cứ hoàn cảnh nào nếu em hát bằng cả tâm hồn thì anh vẫn mãi là fan ruột của em. – Em chẳng bao giờ hát những bài theo thị trường đâu. Những bài đấy em không thích vì không có rung động em không hát được. – Đúng vậy đấy. Hiện nay các ca sĩ hát chạy theo đồng tiền nhiều quá nên hát cái kiểu hát cho xong. Anh lâu lắm rồi không thích đi xem ca nhạc vì anh cũng hơi khó tính. – Hihi… Anh ơi em đói bụng quá. Anh quay xe lại được không? Em vừa nhìn thấy có tiệm bánh mì pate đêm vẫn mở kìa. Phong cũng đang thấy đói. Khi Ngọc nói thế thì anh cũng quay xe lại ngay và dựng xe lên vỉa hè trước quán bánh mì pate. Hai người ngồi ăn không nói câu nào, thỉnh thoảng Ngọc cứ liếc nhìn anh rồi cô tủm tỉm cười. Phải chăng tình yêu sét đánh là có thật? Khi Phong đưa Ngọc về đến trước cổng kí túc xá, Ngọc xuống xe chìa tay ra nói: – Anh cho em mượn điện thoại của anh được không? Phong không hiểu sao Ngọc lại mượn điện thoại của mình, nhưng anh vẫn rút điện thoại ra đưa cho Ngọc. Ngọc bấm bấm một lúc rồi nhoẻn miệng cười đưa lại chiếc điện thoại của Phong và nói “tối về nhớ cầm điện thoại đấy nha! ” Nói xong Ngọc chạy thẳng vào trong kí túc xá để lại anh chàng ngốc vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình tối nay vậy.