Cái kết cho em nhân viên dám trêu chọc sếp của mình
Còn phần dưới thì ôi thôi, phá lệ mặc một chiếc váy ngắn màu đen tới đầu gối. Điều khó tin nhất là cặp chân dài thẳng tắp, nõn nà kia lại được bọc trong một lớp tất đen mỏng tang, nhìn xuyên thấu… Tôi chưa bao giờ được thấy toàn bộ vẻ đẹp của đôi chân mẹ. Thế mà bây giờ, dù chỉ để lộ ra phần bắp chân, ánh mắt tôi vẫn bị khóa chặt vào đó. Nhìn phát đầu tiên, từ hiện lên trong đầu tôi là “thon”. Không phải cái kiểu gầy trơ xương bệnh hoạn, mà là cái thon của sự săn chắc, đầy đặn, đường cong tròn trịa, chỉ cần thêm hay bớt một li cũng không còn hoàn hảo nữa. Ngoài “thon” ra, cảm giác thứ hai là “thẳng”. Lúc này mẹ đang đứng khép hai chân lại, từ đầu gối đến mắt cá chân tuyệt nhiên không có một kẽ hở nào, hai chân như thể sinh ra đã là một cặp hoàn hảo. Ánh mắt tôi chuyển xuống dưới mắt cá chân, một đôi gót sen xinh xắn đang đi đôi cao gót mũi nhọn bằng nhung màu đen cao khoảng năm phân. Lớp tất đen trên mu bàn chân gần như hòa làm một với mặt giày, tỏa ra một sức quyến rũ mà tôi không tài nào hiểu nổi, như một cái lỗ đen hút cạn tâm trí tôi… Tôi đứng hình toàn tập, mắt nhìn mẹ trân trối, đầu óc trống rỗng.