Thác loạn đầy bệnh hoạn của gia đình dâm đãng
Phần 1 – Này! Muộn rồi Đạt! Dậy đi thôi hôm nay có vẻ quên dậy thì tập thể dục thì phải… dậy đi nào! Cái chăn mỏng được tung ra rồi cái rèm cửa được mở toang khiến ánh nắng mùa hè chiếu xuyên qua hàng rào hoa hồng vào phòng. Mở toang cái cửa ra rồi bà chị tôi bảo: – Đàn ông con trai tồng ngồng thế kia mà ngủ được à! Dụi dụi cái mắt rồi mở ra với một giọng điệu ngái ngủ tôi bảo: – Buồn cười thật… hè rồi… có làm gì đâu mà không cho em ngủ cơ chứ, chiều nay mới có tiết đến lớp hơn nữa với tầm như em khỏi cần học cũng ra trường. Cầm cái gối đập đập mấy cái rồi bảo: – Vâng! Biết là thế nhưng vẫn phải dậy… nhanh lên… Xuống ăn sáng… chị nấu cho rồi đấy! Uể oải ngồi dậy với cái quần lót đang bó sát vào người, cơ bụng sáu múi với hai cái bắp tay rắn chắc. Tôi vặn người đánh cái rắc một cái rồi bảo: – Ô thế nhìn như thế này mà không thèm lấy chồng à bà chị! Hất hàm về phía cái hạ bộ của tôi bà chị tôi bảo: – Chẳng thấy liên quan gì nhau cả, lấy chồng với cái chuyện nhìn thấy cái “của nợ” của mày… Bĩu môi tôi trêu: – Tưởng nhìn thấy thèm chứ, mà em biết thừa cái tính của chị mót lắm rồi đúng không.